Ngồi đọc cuốn “ngược chiều vun vút” của Joe Ruelle
mà thấy tủi thân. Anh ấy là người Canada sống ở Việt Nam 10 năm đã viết được một
cuốn sách bằng tiếng Việt hay như thế,
trong khi, mình người Việt mà câu cú viết sai bét nhè. Sống trong một thế giới
hỗn độn ngôn ngữ, đôi khi cũng rất sợ cái cảm giác tai nạn văn hóa. Càng lo sợ
bao nhiêu càng yêu tiếng Việt bấy nhiêu. Xuất phát đó mới thấy “lửa đạn” bùng
lên với mấy đám viết teencot và kì thị vụ sai chính tả. Đôi khi, mình cũng viết
sai chính tả, sai là do không biết chứ không phải cố ý.
Nhớ ngày bé mỗi lần đọc
sách thấy từ nào đó sai chính tả, cầm ngay tập đem đến cho mẹ và nói: “mẹ ơi chổ
này sai chính tả rồi”. Mẹ bảo: “tại sao con không đọc sách như một người bình
thường, cứ thắc mắc chính tả hoài vậy?” Chợt nghĩ có khi nào mình bị tự kĩ như
Daniel Tammet không nhỉ.
Có nhiều lúc thấy đắng lòng mà không nói nên lời. Đừng
nói tới ngoại ngữ các thứ xa xôi, bản thân tôi người Việt mà tiếng mẹ đẻ phát âm
chưa xong, khối từ không hiểu. Quê miền Trung nên từ nhỏ đã phát âm sai, tới giờ
nhiều âm tiết không chỉnh được nữa. Bởi nói sai nên người khác nói đúng mình
nghe không hiểu. Thậm chí nhiều từ bị ngọng, bị liệu đủ thể loại.
Yêu tiếng Việt nhưng sao tiếng Việt khó quá. Cầm cuốn
từ điển tiếng Việt trên tay để tra mà thấy đau cả não. Một chồng sách ngữ văn
phổ thông và đọc từng bài ngữ pháp, luyện từ và câu. Kết luận là, sách tiếng Việt
tiểu học là dễ học nhất. Từ khó đã được chú thích, luyện từ và câu rõ ràng,
thành ngữ, ngữ đều có sau mỗi đơn vị bài học.
Ngẫm mà thấy đúng: “Không nghiêm túc với tiếng Việt
thì đừng mong làm nên trò trống gì.”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét