Đam mê mang đến cho ta nhiều cung bậc cảm xúc khó tả.
Đối với tôi, sư phạm không đơn thuần chỉ là giảng dạy. Một nhà giáo tốt không
những có kiến thức nền tảng để giảng bài mà thấu hiểu tâm lý học trò còn quan
trọng hơn. Bạn phải tạo được cảm hứng, niềm say mê trong học hành cho bọn trẻ
đó mới là cốt lõi của sự giáo dục.
Cô bé lớp 9 mà tôi đang dạy quả thật có nhiều câu hỏi khá thú vị. Nhiều lần em chia sẻ với tôi về vấn đề áp lực học hành từ gia đình cũng như nhà trường. Tôi cũng từng trải qua những năm tháng học hành như vậy nên cũng thấy hiểu em đôi chút. Chính vì vậy mà trong buổi học của tôi và em, tôi luôn cố gắng để em được thoải mái nhất. Em sắp thi môn Ngữ văn nhưng tựa hồ em vẫn còn mông lung trong cách làm bài thuộc thể loại nghị luận xã hội. Tôi bảo rằng: "chắc tại trên trường thầy cô ít nói với em về vấn đề này phải không?" Cách thể hiện của em cho tôi thấy rõ một sự giáo dục khá khó chịu tại các trường điểm trên địa bàn thành phố Hồ Chí Minh hiện nay. Một thực trạng giáo dục đáng buồn và đáng báo động đối với các bậc phụ huynh và xã hội nói chung. Họ chỉ cố gắng đưa mấy đứa nhỏ vào một guồng máy công nghiệp chứ không phải là đang đào tạo ra những con người thực thụ. Họ làm tắt ngấm trong các em niềm sáng tạo, cướp đi tuổi thơ, sự vui chơi của các em một cách trắng trợn. Đối với thể loại nghị luận xã hội, đây là loại văn chương bàn về thực trạng vấn đề đang nổi cộm của xã hội thì phải cho các em tự do nói quan điểm của mình. Nhưng có lẽ họ quá máy móc và rập khuôn, khiến các em càng ngày càng sợ một thứ gọi là "học". Học tập cũng như cuộc đời, chúng ta cần mang hơi thở của cuộc sống vào trong ấy thì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn, cảm nhận cũng trở nên sâu sắc hơn. Chỉ cần đơn giản chỉ cho các em thấy vấn đề xã hội thường tập trung trong các bản tin thời sự, các em chịu khó nghe tin tức, coi thời sự thì có lẽ sẽ nắm bắt được phần nào. Từ đó giúp các em tư duy nhanh hơn, đưa ra ý tưởng thuyết phục hơn trong các vấn đề xã hội. Nếu vậy thì bài văn liên quan đến nghị luận xã hội đâu còn làm khó các em nữa, lại giúp các em có một cái nhìn mới về xã hội.
Cô bé lớp 9 mà tôi đang dạy quả thật có nhiều câu hỏi khá thú vị. Nhiều lần em chia sẻ với tôi về vấn đề áp lực học hành từ gia đình cũng như nhà trường. Tôi cũng từng trải qua những năm tháng học hành như vậy nên cũng thấy hiểu em đôi chút. Chính vì vậy mà trong buổi học của tôi và em, tôi luôn cố gắng để em được thoải mái nhất. Em sắp thi môn Ngữ văn nhưng tựa hồ em vẫn còn mông lung trong cách làm bài thuộc thể loại nghị luận xã hội. Tôi bảo rằng: "chắc tại trên trường thầy cô ít nói với em về vấn đề này phải không?" Cách thể hiện của em cho tôi thấy rõ một sự giáo dục khá khó chịu tại các trường điểm trên địa bàn thành phố Hồ Chí Minh hiện nay. Một thực trạng giáo dục đáng buồn và đáng báo động đối với các bậc phụ huynh và xã hội nói chung. Họ chỉ cố gắng đưa mấy đứa nhỏ vào một guồng máy công nghiệp chứ không phải là đang đào tạo ra những con người thực thụ. Họ làm tắt ngấm trong các em niềm sáng tạo, cướp đi tuổi thơ, sự vui chơi của các em một cách trắng trợn. Đối với thể loại nghị luận xã hội, đây là loại văn chương bàn về thực trạng vấn đề đang nổi cộm của xã hội thì phải cho các em tự do nói quan điểm của mình. Nhưng có lẽ họ quá máy móc và rập khuôn, khiến các em càng ngày càng sợ một thứ gọi là "học". Học tập cũng như cuộc đời, chúng ta cần mang hơi thở của cuộc sống vào trong ấy thì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn, cảm nhận cũng trở nên sâu sắc hơn. Chỉ cần đơn giản chỉ cho các em thấy vấn đề xã hội thường tập trung trong các bản tin thời sự, các em chịu khó nghe tin tức, coi thời sự thì có lẽ sẽ nắm bắt được phần nào. Từ đó giúp các em tư duy nhanh hơn, đưa ra ý tưởng thuyết phục hơn trong các vấn đề xã hội. Nếu vậy thì bài văn liên quan đến nghị luận xã hội đâu còn làm khó các em nữa, lại giúp các em có một cái nhìn mới về xã hội.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét